Và tôi  đánh bài và biết đời người chỉ là hữu hạn mà thôi, và những người sinh ra tôi cũng không phải là ngoại lệ.Bỗng tôi chợt thấy sợ.Tôi sợ một ngày mẹ không thể nhận ra tôi nữa, còn ba sẽ quên tên tôi – cái tên mà ngày xưa ông cố công lựa chọn thật nhiều ý nghĩa.Tôi sợ rằng thời gian sẽ vô tình lấy đi sức khoẻ của những người đã dành cả thời thanh xuân đáng giá của mình cho tôi.Tôi sợ không còn nhiều thời gian để ở bên chăm sóc cho hai người, mà đối với họ tôi là tất cả.Tôi sợ thời gian lạnh nhạt, rồi sẽ mai một đi ký ức của tôi, khiến tôi quên bẵng đi cái tình cảm tha thiết, sâu đậm mà đấng sinh thành đã ban.

anh-lan-36-500

Tôi đưa tay, xoa ở phần bụng còn phẳng lỳ, nhắm mắt đau đớn.Hàng mi dài khẽ run run, cố ngăn dòng nước mắt nóng hổi đang trực trào ra. Đó là con của tôi, là máu thịt của tôi, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.Tôi còn trẻ, còn chưa lập ra đình, còn chưa có một cuộc sống ổn định. Rồi mọi người sẽ đàm tiếu dị nghị những gì? Gia đình tôi, mọi người đánh bài miền nam và sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt nào đây? Gia đình tôi là gia đình nhà giáo có tiếng trong vùng. Tôi không thể ích kỷ mà bỏ qua danh dự của cả nhà.

Và tôi  đánh bài và biết đời người chỉ là hữu hạn mà thôi,

Chỉ trách tôi dại khờ, 36 tuổi vẫn còn dại khờ. Sau mối tình đầu tan vỡ, tôi  đánh bài liêng và cuộn mình, chẳng dám mở lòng ra đón nhận tình yêu mới. Cuộc sống của tôi vẫn cô đơn và nhàm chán như thế, cho đến khi gặp anh. Là vẻ ngoài đứng đắn, lịch lãm, chín chắn của người đàn ông đứng tuổi thu hút tôi. Người ta là người đàn ông đã có gia đình, có vợ, có con. Tôi tin những gì anh nói, tin rằng gia đình anh không hạnh phúc, tin rằng anh rất yêu tôi.Hãy cho mẹ thêm dũng cảm con nhé

anh-lan-36-501

Thế là tôi  đánh bài kiểu miền nam và lao vào cuộc tình không lối thoát, không danh, không phận, nhưng tôi chấp nhận hết. Mắt của tôi chỉ còn nhìn thấy anh, tai của tôi chỉ nghe lời thủ thỉ của anh. Tôi cần một bờ vai để chia sẻ, cần một người để dựa vào lúc mệt mỏi, cần một người đàn ông dỗ dành, chiều chuộng và yêu thương. Anh đáp ứng được tất cả. Bởi vậy, biết đi ngược lại với lẽ thường mà tôi vẫn không dừng lại.

Leave a Comment